Khi lâm mạng chung khởi lên một vọng niệm, như vậy là phiền phức, tùy nghiệp lưu chuyển. Niệm Phật A Di Đà cũng là nghiệp, có thể gọi là tùy nghiệp lưu chuyển. Nếu một niệm sau cùng là Phật A Di Đà, quý vị sẽ đến được thế giới Cực Lạc. Còn như một niệm sau cùng là tham tâm khởi lên, bất luận là tham điều gì, tham danh hay tham lợi, chỉ cần khởi tâm tham là đi vào đường ngạ quỷ. Nếu như tâm sân nhuế khởi lên, niệm sau cùng là tâm sân nhuế là đi vào đường địa ngục. Ngu si, hồ đồ là đi vào đường súc sinh. Niệm sau cùng là nhân nghĩa, đạo đức, Ngũ luân, Ngũ thường, liền đầu thai vào cõi Người. Thượng phẩm Thập Thiện Nghiệp Đạo sinh vào cõi Dục giới. Quý vị xem, đều là một niệm sau cùng. Đây chính là khiến chúng bình thường đi tu dưỡng tâm mình, cũng phải giống như người ở thế giới Cực Lạc vậy.
Trong tập này:
CHÁNH TÀ - TÀ CHÁNH | HT Thích Thiện Đạo - KIÊU CĂNG MẤT PHƯỚC (phần cuối) | HT Thích Giác Toàn - PHƯƠNG TIỆN THIỆN XẢO | Đỗ Hồng Ngọc - VU LAN PHỤNG HIẾU (Thơ) | Thích Quảng Minh - LÒNG CHA (Truyện ngắn) | Vu Gia - PHẬT PHÁP LÀ CON ĐƯỜNG TỈNH THỨC | Minh Quang - CHÙM LỤC BÁT MẸ (Thơ) | Lâm Băng Phương - MỘT GÓC NHỎ MỖI MÙA VU LAN | Dương Kinh Thành - NGÀY VU LAN SUY NGHĨ VỀ GIỚI HẠNH | Minh Ngọc - MỘT ĐỜI MẸ GÁNH SƯƠNG RƠI (Thơ) | Bùi Hoàng Linh - NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN | Nguyên Cẩn - TÌNH MẪU TỬ | Hoang Phong (dịch) ...
Sáng ngày 27-8-2026 (Rằm tháng 7 Bính Ngọ), Chùa PH Xá Lợi đã trang nghiêm tổ chức Lễ Vu Lan. Mở đầu, là khóa lễ Kinh Dược Sư. Sau thời kinh, Phật tử đã vân tập về Chánh điện để đảnh lễ Phật, chư Tăng và tiến hành buổi lễ. Hòa thượng Thích Đồng Bổn, Trụ trì Chùa Phật học Xá Lợi chứng minh buổi lễ.
Ngôi cổ tự nhẹ lòng người lữ khách/ Phật thánh hiền nào cách với trần gian/ Hiện niềm vui chung tu học đạo tràng/ Nhập pháp tánh được vô vàn kim tướng.
Người có phúc báo lớn như các bậc đế vương ngày xưa, họ có thể hưởng phú được bao nhiêu năm? Hưởng được mấy trăm năm, quý vị nói phú họ tích lũy được sâu dày biết bao. Con cháu mấy mươi đời cũng hưởng không hết phú Người bây giờ không hiểu nhân quả, không xem những cuốn sách này, cho rằng chết là hết. Chết là hết, thì còn gì tốt hơn, con người cần gì phải cực khổ như thế? Thực tế mà nói, hiểu được nhân quả, mới biết sau khi chết thật đáng sợ, phiền phức không thể tả! Nếu tạo nghiệp bất thiện, thì đến địa ngục, đến ngạ quỷ để chịu tội. Khi chịu hết tội, lại sanh đến nhân gian để trả nợ. Nợ mạng trả bằng mạng, nợ tiền trả tiền, đến lúc đó quả là đáng thương. Giết người nhiều đọa vào đường nào? Biến thành gì? Biến thành con phù du trong cõi Súc sinh. Phù du là loại trùng nhỏ bơi lội trên mặt nước.
Ða số người xưng là Phật tử mà không biết rõ đường lối tu hành, ai bày sao làm vậy, trở thành mê tín sai lầm, khiến người đời phê bình đạo Phật là huyền hoặc, là vô ích. Ðể bổ cứu những sai lầm ấy, chúng ta phải biết rõ đâu là pháp tu căn bản phải hành, đâu là lối tu siêu thoát phải đến.
Mắc bệnh ung nhọt làm mủ trong thân, người bệnh cần phải gan dạ mời giải phẫu sư mổ ra và cạo rửa mủ máu cho sạch, có thế thì bệnh chóng lành. Nếu bệnh nhân hèn nhát không dám cho mổ, để ấp ủ lâu ngày, ung nhọt có thể làm nguy hiểm đến tánh mạng
Đây là một câu ca dao nói lên tinh thần đoàn kết là sức mạnh làm nên tất cả. Lịch sử dân tộc ta đã có vị vua anh hùng, biết dựa trên sức mạnh toàn dân mà làm nên chiến thắng hiển hách đánh đuổi ngoại xâm phương bắc, và cũng chính vị vua này thành công trong cả ba lĩnh vực Quân sự – Chính trị – Đạo học, tạo nên Phật giáo Trúc Lâm dựa trên nền tảng thuyết Tam hợp để thống nhất về một mối. Nghiên cứu về lý thuyết này, chúng ta thấy rằng vua Phật Trần Nhân Tông đã vận dụng thuyết Tam hợp qua các lĩnh vực sau:
Thời kỳ Phật học Nguyên thủy, là chỉ cho những học thuyết được truyền thừa tính từ thời gian đức Phật thành đạo và được truyền thừa 3,4 thế hệ cho đến sau khi Ngài nhập diệt, là thời gian nội bộ Phật giáo vẫn chưa phân hóa, tư tưởng còn thống nhất.